Chat

Đăng

Bạn

Kẻ điên thích tưởng tượng

6 ngày trước

Đó giờ tôi nghĩ mình có lẽ rất hoà đồng, tôi có thể trò chuyện một cách tự nhiên với mọi người trong lớp. Nhưng mấy hôm nay tôi cảm thấy bản thân không như trước nữa, tôi khép kín hơn, hướng nội hơn, cười ít hơn trước, tôi tự tạo một bức tường xa cách với tất cả mọi người, thu hẹp phạm vi của mình lại, nhờ thế tôi mới nhận ra mọi người không thích tôi như tôi tưởng tượng.
Tôi là một người cực kì thích tưởng tượng, có lẽ là tôi không tìm được nhiều niềm vui trong hiện thực. Tôi tưởng tượng tôi học rất giỏi mặc dù học lực chỉ khá giỏi, thậm chí là đang tụt dốc, tui tưởng tượng mình có một đám bạn thương tôi, luôn rủ tôi đi chơi, đi học cùng tôi, tâm sự trò chuyện cùng tôi, chắc những người như vậy sẽ không xuất hiện, tôi tưởng tượng gia đình tôi giàu lên, có tiền có của, tôi tưởng tượng nhiều đến mức tôi nghĩ 90% cuộc sống của tôi chỉ là tưởng tượng. Có một hôm tôi đang chìm đắm trong cái mơ mộng đó thì tôi tỉnh lại, tôi nhận ra những thứ tốt đẹp đó tôi sẽ không bao giờ có. Tôi cố gắng không tưởng tượng nữa, cố gắng hoà nhập với những người có thật, nhưng tôi nhận ra tôi không thể hoà nhập với họ được, tựa như bản thân đang ở trong một vườn hoa xinh đẹp, bỗng trở nên héo úa, thành một đám cỏ dại, không hình không dáng, đám rêu um tùm phủ lên gương mặt tôi như bảo tôi nên chắc nhận sống ở thế giới thật, tôi chịu không nổi. Tôi nhận ra nếu không tưởng tượng, không ai sẽ đi học về chung với tôi, nói chuyện với tôi,không có những người bạn có cùng sở thích với tôi, không giỏi giang gì, tôi nghĩ ngoài việc tưởng tượng, tôi chẳng làm nên cái gì. Hôm nay tôi thử sống ở thế giới thật, không tưởng tượng, tôi đi học thì về một mình, học thể dục chạy mệt thì tự đỡ mình dậy, học bài không hiểu thì tự tìm cách giải trên mạng, một ngày như thế đối với tôi như không có âm thanh, kì lạ thay, bình thường tôi nhớ giờ ra về đó giờ rất ồn ào, hôm nay tôi lại thấy tĩnh mịch, không có tiếng động lớn, chỉ có tiếng nói chuyện nhỏ nhẹ lí nhí của mấy bạn học sinh, tự nhiên tôi thấy mình đã xa thế giới thật này quá, sống trong mơ bây giờ tỉnh lại thì không thể mơ được nữa. Ngoài chuyện học với đọc tiểu thuyết, tôi chẳng còn hứng thú với điều gì nữa, mà đọc tiểu thuyết thì tôi cũng đang tưởng tượng nữa, nó là sở thích không thể bỏ của tôi, cả đời tôi luôn dính tới những tưởng tượng không có thật kia mãi mãi.

1 118

Bình luận (1)


Bài viết thật sự rất chân thật và sâu sắc! Mình thấy bạn không hề “điên” mà rất nhạy cảm và biết tự nhận thức về bản thân. Tưởng tượng đôi khi là cách giúp chúng ta vượt qua những khó khăn trong đời sống, nhưng đôi khi cũng khiến ta lạc lối và cô đơn hơn. Mình mong bạn sẽ tìm được sự cân bằng giữa thế giới mơ và hiện thực, tìm thấy niềm vui trong những điều giản dị xung quanh, cũng như có thể mở lòng với mọi người để không còn cảm thấy cô lập nữa. Bạn không đơn độc đâu, nhiều người cũng từng trải qua cảm giác giống bạn mà! Cố gắng lên nhé! 💪🌟
5 ngày trước

Bài viết liên quan